Skip to main content

Làm dâu chốn địa ngục (Phần cuối)

Làm dâu được năm năm, cũng là năm năm Thanh nhẫn nhịn mẹ chồng đủ đường để trở thành một nàng dâu hiền thảo. Nhưng dù cô có làm mọi cách, cũng không thể vừa ý mẹ chồng. Không những thế, bà còn đang tâm chia cách mẹ con Thanh khi nó vừa mới sinh ra, còn đỏ hỏn bà đã bế nó về nhà và nuôi nấng, từ chối tình mẫu tử của Thanh dành cho nó chỉ vì một lời phán của thầy bói: Thanh mang hoạ sát con!

Đón đọc phần 1 truyện dài kỳ: Làm dâu chốn địa ngục bắt đầu từ 19h00 ngày 4/7 tại mục Eva Yêu.

Điều khiến Việt tuyệt vọng không phải là chuyện đứa con trong bụng ấy không phải của anh ta, vì tôi nghĩ anh ta từng bỏ được con trai của mình, thì chẳng có lý gì anh lại tuyệt vọng vì một người con gái. Lý do khiến anh đau khổ là vì căn nhà trước kia chúng tôi từng chung sống đã bị người con gái đó lừa trắng trợn. Và anh vẫn chưa dám nói với mẹ. Tiếp đến là bố chồng tôi ôm một số tiền lớn chơi chứng khoán và thua trắng, kéo về một khoản nợ khiến gia đình phải bán nhà mặt phố và lui ra ngoại thành ở.

Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, mẹ chồng cũ tôi biết chuyện căn nhà của con trai cũng đã không còn, bà đã thực sự phát điên vì điều đó. Cả ngày bà cứ đi thơ thẩn ngoài chờ lẩm nhẩm tính toán, lúc tỉnh lúc mê, lúc lại chửi loạn lên khiến người khác sợ hãi.

Tôi có đến thăm bà, nhưng bà vẫn đuổi và chửi mắng tôi như trước. Bà còn nói đừng có đem Khoai của bà đi đâu cả. Tôi thấy bà cũng thương yêu Khoai thật lòng, chỉ là đã để sự tính toán, nhỏ nhen, hám lợi của mình che lấp mất tình yêu thương đó.

Coi như đây là quả báo đi. – Bố chồng tôi đầu đã bạc trắng sau một thời gian không gặp. Ông nói đầy hối hận. – Trước kia là chúng tôi không tốt với cô…

Bố, mẹ, dù sao thì hai người vẫn là ông bà của Khoai. Nếu có gì khó khăn, hai người cứ tìm đến con. Con sẽ hết lòng giúp đỡ. – Tôi bảo – Anh Việt dạo này sao rồi ạ?

– Nó đang làm miệt mài để gây dựng lại. Giờ nó cũng ít về nhà lắm, hình như là ghét chúng tôi.

– Kìa, sao bố lại nói thế, chẳng con cái nào lại ghét bố mẹ cả. Anh ấy chắc đang áp lực chút thôi.

Bố tôi bỗng nhiên oà khóc, ông ôm mặt mình nói trong nước mắt:

Giá gì ngày xưa chúng tôi suy nghĩ thoáng hơn… chúng tôi đúng là có phúc mà không biết hưởng.

Tôi chỉ biết thở dài và vỗ lưng bố. Chuyện đến nước này có nói cũng chẳng được gì. Ước và giá như mãi mãi chỉ là một từ ngữ, làm sao có thể thành sự thật được. Tôi không còn giận những con người này nữa, vì tôi đã đạt được điều tôi muốn. Tôi thật lòng muốn họ có được yên bình sau này.

Tôi nói lại với bố chồng rằng:

Bố giúp con nhắn lại với mẹ, nếu mẹ muốn gặp Khoai, còn sẽ bế nó tới đây vào cuối tuần. Nó cũng nhớ bà nội lắm.

Bố tôi cảm kích nhìn tôi, không nói nên lời. Tôi hiểu được sự xúc động của ông, vì trước kia, mỗi khi tôi được gặp Khoai, tôi cũng xúc động như vậy.

Thi thoảng tôi có đi qua căn nhà cũ của mình và thấy nó khoá chặt cửa, có lẽ giờ đây đã không còn ai sống ở đó nữa. Nó đã bị bán, hoặc là bị lãng quên. Tôi nhớ lại những ngày tháng ở đó, giật mình nhận ra chẳng có gì đáng nhớ ngoài những nỗi buồn và những trận đòn của Việt. Tôi không cảm thấy hối hận gì cả, tôi cũng không ước và giá như như bố chồng cũ. Tôi chỉ cảm thấy, trong cuộc đời mỗi người, đều sẽ có một khoảng thời gian sai lầm. Điều quan trọng là chúng ta sẽ sửa sai nó ra sao. Chúng ta có thể biến nó thành màu đen, hoặc là màu hồng.

Một ngày thứ bảy, tôi đưa Khoai đến khu vui chơi giải trí. Thằng bé hiếu động và tỏ ra thích thú với những trò chơi nơi đây. Hai mẹ con chơi cả ngày, cười đùa đến mệt lả rồi đi ăn. Tôi chưa bao giờ cảm thấy yêu đời hơn thế. Cảm giác như cuộc sống mới đang hồi sinh trong mình.

lam dau chon dia nguc (phan cuoi) - 1

Tôi đã có con trai ở bên cạnh, có một người đàn ông bên cạnh. Dù đời còn dài, nhưng cứ tạm coi đây là một kết thúc tốt đẹp. (Ảnh minh họa)

– Mẹ ơi! – Khoai gọi.

Gì con?

– Chú, chú…

Tôi quay lại, thấy Thành đang cầm một bó hoá đứng nhìn mình. Anh mặc quần áo chỉnh tề như tham gia một cuộc họp, đầu tóc bóng lộn lên. Tôi nghiêng đầu như muốn hỏi. Sau đó, anh đi tới gần tôi và chìa bó hoa ra bảo:

Cái này… tặng cho Khoai!

Tôi phì cười, nhận lấy bó hoa từ tay anh:

– Tôi giúp Khoai cảm ơn.

Chúng tôi bước đi chầm chậm bên nhau, một khoảng thời gian rất dài trôi qua, không ai nói với ai câu gì. Xung quanh là những tiếng ồn của trẻ con, của người lớn, của những vòng đu quay và máy móc chạy rầm rầm. Tôi nhìn bó hoa trong tay mình, suy nghĩ rất phức tạp.

Ly vừa sang Pháp, cô ấy gửi lại cho em thứ này.

Tôi nhìn xuống bàn tay của Thành, trong đó là một chùm chìa khoá.

Căn nhà cũng không dùng làm gì, cô ấy nói em có thể chuyển qua đó ở tạm.

– Trời đất, thật sao?

Thành gật đầu.

Cô ấy cũng không quên có thể đính kèm theo anh.

Tôi lườm anh:

Đừng có mơ.

Thành rít lên một cái, khoác vai tôi rất tự nhiên:

Chà, em một đời chồng, anh một đời vợ, có đầy đủ điều kiện để đến với nhau, sao em cứ làm khó anh vậy?

Tôi cầm lấy chìa khoá, dúi lại bó hoa vào tay anh:

– Người ta nói không ai tắm hai lần trên một dòng sông.

Tôi bỏ lên trước, anh đuổi theo:

– Nhưng anh đâu phải là sông hả Thanh? Anh đã yêu em và chờ em ngần ấy năm, làm gì có ai hoàn hảo đến vậy? Em kiếm đâu ra được người như anh chứ?

– Vậy sao cứ phải là em?

Thành khựng lại, mọi thứ xung quanh như trở nên im lặng. Thế giới của hai chúng tôi không còn gì khác ngoài hai đứa, anh nhìn tôi và tôi nhìn anh. Trong tận sâu trong trái tim mình, tôi thấy mình như đang bồi hồi những năm tháng thanh xuân rực rỡ.

Anh bảo:

Vì anh yêu em.

Trong cái giây phút “thiêng liêng” là thế, thì điện thoại tôi lại đổ chuông khiến tôi phải giật mình. Là Yến gọi? Tôi vội vàng nghe máy để che đi sự ngại ngùng sau màn tỏ tình của Thành.

– Con kia, mày đồng ý ngay cho tao. Nếu mày dám từ chối thì nghỉ chơi đi.

Tôi nhìn xung quanh, không hề thấy nó đâu cả. Tôi lại nhíu mày nhìn Thành, chẳng lẽ…

Anh…

Thành kéo tay tôi đi.

– Đi nào, phải nghe lời bạn chứ, đúng không? Hôm nay bác anh nói muốn ăn mừng.

– Ăn mừng gì cơ?

– Mừng chúng ta thành đôi.

– Bậy nào, tôi đã nói gì đâu.

– Anh biết, trong lòng em đồng ý rồi.

Tiếng cãi nhau của chúng tôi nhỏ dần, rồi hoà tan vào đám người lẫn lộn ở khu vui chơi này. Nếu ai đó hỏi tôi hạnh phúc là gì? Tôi sẽ nói, là yêu và được yêu. Tôi đã có con trai ở bên cạnh, có một người đàn ông bên cạnh. Dù đời còn dài, nhưng cứ tạm coi đây là một kết thúc tốt đẹp. Phải không?

Làm dâu chốn địa ngục (Phần 1)

Khi tôi sinh con vừa tròn hai tháng, bà tới và bế nó về bên đó. Một tuần tôi được qua thăm con vào cuối tuần. Còn lại thì không. Bà sợ gặp nhiều cũng…

Theo Lan Vy (Khám phá)

Comments

Popular posts from this blog

Tất tật những việc mẹ phải chuẩn bị nếu đi đẻ trúng ngày Tết

Trong những ngày cận Tết, người người nhà nhà đang tất bật sửa sang nhà cửa, chuẩn bị mọi thứ chu toàn để đón mừng năm mới. Trong lúc này, nhiều mẹ bầu lại đang rơi vào tình huống “bao ngày mẹ ngóng, bao ngày mẹ trông, bao ngày mẹ mong con chào đời” vì dự sinh đúng dịp tết.  Là người bình thường đến ngày Tết đã phải chuẩn bị rất nhiều thứ cũng thấy căng thẳng và mệt mỏi thì đối với các mẹ bầu còn lo lắng hơn rất nhiều. Thậm chí đã có không ít những bà mẹ cảm thấy ám ảnh khi từng sinh con, ở cữ ngày Tết . Thực tế, cũng có rất nhiều trường hợp có dự sinh xung quanh đợt tết. Và một câu hỏi chung đó là đẻ ngày tết thì cần chuẩn bị những gì? Em bé có thể chào đời bất cứ lúc nào, kể cả giao thừa. Mẹ phải luôn sẵn sàng, con có thể chào đời ngay giao thừa  Những mẹ bầu đã bước sang tháng cuối cùng của thai kỳ thì luôn phải chuẩn bị sẵn sàng vì có thể đẻ bất kỳ khoảng khắc nào đợt Tết ngay cả đúng đêm giao thừa. Bác sĩ sản khoa theo dõi cho thai phụ thông thường dựa và...

Yêu kẻ giết chồng (Phần 6)-Eva Yêu

Đường tình duyên của cô vốn không suôn sẻ, hai mươi bảy tuổi kết hôn đến năm ba mươi tuổi trở thành quả phụ. Cô được người ta báo tin về chồng cô đã chết trong một vụ tai nạn thảm khốc. Đau khổ suốt hai năm trời, cô quen một người đàn ông và quyết định thử vận may với ái tình. Nhưng rồi ông trời vẫn muốn thử thách cô. Trong một lần hẹn hò cô phát hiện ra đồ của chồng mình ở chỗ của người tình, cô quyết định đi tìm sự thật và phát hiện ra những chuyện kinh hoàng đằng sau. Đón đọc Phần 1 truyện dài kỳ: Yêu kẻ giết chồng bắt đầu từ 19h00 ngày 9/9 tại mục Eva Yêu .  Thuỷ Tiên nhìn bé Nhật chơi một mình đến là tội, thằng bé trông còn hơi còi so với những đứa trẻ cùng tuổi. Cam lúc đầu thấy Nhật cũng không dám chạy ra chơi vì cậu bé là con trai. – Cô ngồi đi, để tôi nấu cơm. Thuỷ Tiên cúi đầu nói với Cam: – Con ra chơi với bạn để mẹ nấu cơm với chú nhé. Cam ngoan ngoãn làm theo, cô nghĩ sau này sẽ để Cam chơi với Nhật nhiều hơn. Thắng là người có tính cách khá nóng nảy, ...

4 gợi ý mix đồ trẻ trung cho chàng trai mùa hè

Áo phông và quần short Mùa hè, áo phông xứng đáng là trang phục bắt buộc phải có trong tủ đồ cánh mày râu khi có thể dễ dàng mix & match với bất kì phong cách nào. Nếu như một chiếc áo phông trơn đơn giản có thể dễ dàng kết hợp với nhiều loại trang phục khác nhau thì những chiếc áo phông họa tiết sẽ là trợ thủ đắc lực giúp bạn khoe cá tính. Short chinos kết hợp cùng áo len vi sợi là môt lựa chọn đơn giản nhưng vẫn đủ sức tạo sức hút cho bạn trong mùa hè này Không hề mới nhưng áo phông và quần short là cách kết hợp đáng thử nhất trong mùa hè này vì sự năng động, trẻ trung mà nó đem lại. Khác với quan niệm quần short chỉ mặc ở nhà, mùa hè nóng bức sẽ là thời điểm tuyệt vời để bạn thử nghiệm những mẫu quần short thời trang nhất, đa dạng từ thiết kế đến màu sắc. Để thoải mái mà vẫn lịch sự, bạn nên chọn quần short dài tới gối hoặc trên gối một chút. Với áo phông, những chiếc áo thoải mái nhưng dáng không quá ôm là lựa chọn hợp lí. Pha trộn giữa tính thoải mái của áo phông v...