5 giờ 30 sáng, sau tiếng hô “dậy nào!” của cô Dung, những đứa trẻ mắt nhắm mắt mở gấp chăn vuông góc, dọn dẹp phản ngủ. Vài đứa vạ vật nằm chổng mông lên tấm chăn hy vọng ngủ thêm được vài phút, nhưng bị những đứa khác lấy chăn kéo ra, đầu va xuống đất nghe cộp. Những đứa tỏ ra siêng năng nhưng đi không mở mắt, đầu lại đâm vào tường, hay đi qua đi lại tự đụng vào nhau. Cô Dung dành thời gian mỗi ngày để trò chuyện với từng em nhỏ, giúp các em nói nhiều hơn. Ảnh: Trọng Nghĩa. Lê Kim Dung, (25 tuổi, quê Nghệ An), làm việc ở trung tâm đặc biệt này đã được hơn 4 năm. Trước khi trở thành người huấn luyện cho trẻ tự kỷ, cô từng là một chuyên viên media có cuộc sống ổn định. Năm 2014, cô tham quan trung tâm giúp trẻ tự kỷ hòa nhập cộng đồng của tiến sĩ Phan Quốc Việt, được nghe những định hướng giáo dục của ông, cô tin tưởng nên muốn theo. Vào đây, Dung học cách đi xe một bánh, đội chai, đứng trên con lăn và tung bóng cho thuần thục, rồi dạy lại các em nhỏ. Cứ 3 tháng cô lại nhậ...
Làm đẹp là Quyền và Nghĩa vụ của mỗi phụ nữ.